RSS

HỊCH YÊU NƯỚC

17 Jun

Ta thường nghe:

Trần Quốc Toản tay không mà bóp cam ra bã, hận mình không đủ tuổi giúp nước. Thiếu niên Võ Thị Sáu thân là nữ nhi lại khiến giặc Pháp ngước nhìn kinh sợ. Anh hùng Kim Đồng, hi sinh ở tuổi 14 để bảo vệ cán bộ cách mạng. Rõ ràng từ xưa đến nay, yêu nước đâu cần đứng tuổi. Anh hùng từ thuở thiếu niên, thời nào chẳng có. Ta cùng các ngươi vốn là tri thức trẻ; những chuyện trên đều đã nghe qua. Ấy vậy mà không biết lấy điều tốt làm gương, cứ mãi đắm chìm trong mộng ảo tầm thường.

Huống chi, ta cùng các ngươi sinh phải thời hội nhập, kẻ thù lại kề sát bên. Văn hóa, chính trị, xã hội như rơm khô gần lửa, chẳng mấy chốc mà bốc hơi. Xem tivi thấy toàn phim khựa, tức ngang cuống họng. Đọc tin tức thấy ngư dân bị chơi bẩn, thương trào nước mắt. Bước vào chợ là lạc giữa mê cung “made in china”, buồn nước thương nhà. Thật khác nào: dâng thịt thơm cho hổ, tự kề cổ vào đao!

Ta thường tới bữa quên ăn, nửa đêm viết note, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa. Chỉ hận Đặng Tiên sinh chết quá sớm không còn nghe ta cáu; căm Hồ đại nhân chưa có cơ hội diện kiến để chơi với lão một phen; dẫu cho trăm thân ta lênh đênh trên biển Đông, nghìn thây ta gởi lại ngoài hải đảo, cũng nguyện xin làm.

Nay, các người là người trẻ, nắm giữ tương lai, lại được nước nhà tạo điều kiện ăn học. Vậy mà: thấy nước nhục mà không biết lo; trông kim ngạch xuất nhập khẩu Việt – Trung như đôi đũa lệch mà không biết ngượng; thấy thác Bản Giốc, Hoàng Sa, Trường Sa lọt vào tay giặc mà không biết tức. Lại còn có kẻ đắm chìm trong game online, kẻ dạt nhà khóc lóc theo mấy anh trai nhảy đẹp, kẻ chìm trong bia rượu, gái gú. Đáng thẹn lắm thay!

Nếu bất chợt 1 tỷ 2  nó tràn sang, tài khoản game ảo có đánh lại bọn giặc thật? điệu nhảy đẹp có tránh hết mưa đạn dày? bia ngọt mồi ngon có làm say chết giặc? rồi nước mất, gái đẹp sẽ vào tay ai?

Nay ta bảo thật các ngươi: Nên lấy việc sống cạnh nước lớn làm nguy, làm láng giềng với tay bẩn mà sợ. Giặc Thanh và ta là kẻ thù không đội trời chung, 3000 năm cả trăm lần giao đấu. Thế giặc đang lên như sóng nước, cương lúc này khác nào ta tự diệt vong, chiến tranh chỉ là bước đường cùng. Nhưng mà ta vẫn còn đường để chọn. Trước mắt phải luyện tập thân thể, trau dồi kiến thức cho ai nấy đều giỏi như Ngô Bảo Châu, để người người cường tráng như là Lý Đức. Sau phải cống hiến hết mình cho đất nước.

Ta tin: thế nước có lúc thịnh lúc suy, song hào kiệt thời nào cũng có. Trí tuệ Việt sẽ thành danh, vang tiếng, nước Việt ta sẽ hóa hổ, hóa rồng. Lúc ấy: Bọn họ sợ run, bỏ thói cắn càn; Họ sang Việt Nam phải dạ thưa cung kính.

Khi ấy: Chẳng những tông miếu ta được hương khói nghìn thu, mà tổ tiên các ngươi cũng được bốn mùa thờ cúng; chẳng những thân ta kiếp này thỏa chí, mà đến các ngươi, trăm đời sau còn để tiếng thơm.

Thế nên: Chớ nóng máu, mà mắc kế gian. Đừng thờ ơ, phải giữ lửa lòng. Cho nên ta viết bài hịch này để các ngươi hiểu rõ bụng ta. Và hát rằng:

Nam quốc sơn hà Nam đế cư,

Tiệt nhiên định phận tại Thiên thư.

Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm,

Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư.

 

Tác giả: Khuyết danh

(Nguồn: Trần Nhương.com)

 
Để lại bình luận

Posted by on Tháng Sáu 17, 2011 in OTHERS

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: